Images

Rất Ngắn..!!


    Nhớ
    Cái lành lạnh của một buổi sáng Sài Gòn chợt đến...Giật mình thấy sao nhanh quá..lại sắp Giáng Sinh rồi, sao bỗng thấy nhớ quá những đêm Giáng Sinh trước...nhớ Chúa Hài Đồng...nhớ tiếng chuông...nhớ những buổi cùng bên nhau...nhớ những đêm trực lễ...nhớ những gương mặt thân quen...nhớ những vòng tay siết chặt...
    Ôi! sao mà nhớ đến thế...

     Cà phê
     Bạn rủ đi cà phê. Ỡm ờ, chưa biết sao, chưa biết đi không.
     Nhiều khi cũng thèm cà phê, thèm không khí ngồi ở một quán cà phê. Một quán cà phê nào đó, không quen không lạ. Có thể chỉ là ngồi ngồi vậy thôi. Có thể sẽ chẳng nói gì hết. Có thể chỉ là ở đó rồi nghĩ này nghĩ nọ hoặc nhơ nhớ lung tung. Nhớ vài người hay vài chuyện. Bâng quơ.
Nhưng mà thèm hơn cả cà phê là thèm… một người nào đó để đi với mình, Nói chuyện với mình, để có thể làm những “thứ” trên mà không bị phàn nàn “cùi bắp”. Cái đó mới khó....

    Lạnh
    Sáng nay thức dậy sao thấy trời lạnh quá. Cái lạnh se se hiếm có ở cái đất Sài Thành này. Muốn tận hưởng lắm cái không khí này...thấy nó quen thuộc và dễ thương đến lạ...
    Bỗng nhơ nhớ về những ngày xưa ấy...se lạnh ! Không biết vì trời se lạnh hay lòng mình se lạnh nữa !!

    Buồn
    Buồn là cái gì nhỉ !? Chẳng thể định nghĩa về nó...Mông lung lắm!! thế mà vẫn cứ thấy buồn. Nhiều khi thấy buồn ghê gớm...Nhưng đôi khi ngồi một mình tự gặm nhấm nỗi buồn của mình cũng thấy hay hay..
    Với lại, đôi khi buồn lại hay...Nó giúp lấp đầy khoảng không trống rỗng trong lòng mình....

    Khóc
    Ai lại không biết khóc...Thật không đấy !!? Có lẽ ai còn biết khóc là còn biết yêu thương nhỉ. Và khi khóc thì được là chính mình...
    Muốn khóc và được khóc, đâu phải ai cũng làm được đâu. Đâu phải ai cũng lúc nào cũng trở về với chính mình nhỉ...Đôi khi muốn khóc cho đã, cho vơi đi mọi chuyện nhưng sao khó thế...
    Và đôi khi muốn hỏi: " hôm nay bạn khóc chưa ?"..Nhưng lại thôi !!!